Cảm hứng film

Đồ vật bình thường dưới ánh nhìn mới

Tập trung vào cốc nước, chìa khóa, rèm cửa và dấu sử dụng để luyện khả năng nhìn thấy câu chuyện trong vật quen.

Phố đêm đông người với nhiều biển neon màu sắc
Ảnh: ZHENYU LUO / Unsplash · Unsplash License

Chiếc cốc thủy tinh đặt trên bàn làm việc, cạnh một chồng giấy tờ chưa được xử lý, có vẻ như chỉ là vật dụng sinh hoạt vô tri. Nhưng khi ánh sáng chiều xiên qua lớp nước, những gợn sóng nhỏ tạo ra các vệt khúc xạ, biến bề mặt phẳng lì thành một tấm màn lọc mờ ảo. Nếu bạn cầm máy lên, khung hình ấy không còn là chiếc cốc, mà là sự tĩnh lặng của một khoảnh khắc nghỉ ngơi giữa nhịp làm việc hối hả. Đây không phải phép màu, mà là kết quả của việc bạn quyết định nhìn vào vật quen với một góc độ khác, nơi hình khối và ánh sáng cùng kể chuyện.

Chìa khóa đồng bạc màu nằm rải rác trên nền gạch men, hay những nếp gấp của tấm rèm cửa bị gió thổi phồng, đều mang trong mình dấu ấn của thời gian và con người. Việc luyện tập với những đối tượng này giúp ta thoát khỏi thói quen chụp “đẹp” theo nghĩa thị giác thông thường để chuyển sang chụp “đúng” theo nghĩa cảm xúc và logic. Khi bạn bắt đầu thấy câu chuyện trong vật dụng, kỹ thuật chụp ảnh chỉ còn là công cụ hỗ trợ để hiện thực hóa ý đồ đó, thay vì là trung tâm của bức ảnh.

Khung hình cùng chủ đề

Thêm hình ảnh để tiếp tục câu chuyện.

Biển neon Late Night Eats nổi bật giữa bóng tối
Những lớp kiến trúc chồng lên nhauẢnh: Tanya Barrow / Unsplash
Khung cảnh thành phố về đêm với biển neon làm điểm nhấn
Ba mươi sáu khung và một giới hạnẢnh: Nikita Pishchugin / Unsplash
Cuộn film 35mm hiện rõ trong khoang máy ảnh
Chân dung bên cửa sổẢnh: Thorium / Unsplash

Phát hiện dấu vết của sự tồn tại

Một vật thể bình thường trở nên thú vị khi nó mang theo “bằng chứng” của việc đã được sử dụng. Với chiếc cốc nước, hãy chú ý đến vệt nước nhỏ giọt ở mép, hay lớp cặn trà mỏng còn sót lại. Với chìa khóa, hãy tìm những vết xước sâu do cọ xát vào túi quần, hoặc sự mòn đều của răng cưa. Những chi tiết này không cần phải được làm nổi bật bằng ánh sáng nhân tạo mạnh mẽ; chúng cần được tôn trọng như những nhân chứng im lặng. Khi quan sát, bạn nên đặt câu hỏi: ai đã chạm vào vật này? Họ làm gì với nó? Cảm giác của họ ra sao? Việc trả lời những câu hỏi này sẽ định hướng cách bạn đặt góc máy và chọn điểm nét. Nếu bạn chụp chiếc rèm cửa, đừng chỉ chụp vải, hãy chụp những nếp nhăn do tay người kéo lại, hay bụi bám ở mép dưới. Đó là nơi câu chuyện bắt đầu, nơi vật thể ngừng là sản phẩm công nghiệp để trở thành một phần của đời sống.

Định hình ý đồ thị giác qua ánh sáng và góc độ

Ánh sáng tự nhiên là công cụ mạnh mẽ nhất để tái cấu trúc hình khối của đồ vật. Thay vì dùng đèn flash làm phẳng mọi thứ, hãy tận dụng ánh sáng cửa sổ để tạo ra tương phản. Với chiếc chìa khóa, ánh sáng xiên có thể biến những đường cắt kim loại thành các dải sáng tối rõ rệt, nhấn mạnh vào kết cấu vật liệu. Với rèm cửa, ánh sáng xuyên qua vải mỏng sẽ tạo ra hiệu ứng backlit, làm mềm đi những chi tiết cứng nhắc và gợi lên cảm giác nhẹ nhàng, thoáng đãng. Góc chụp cũng đóng vai trò quyết định. Chụp từ dưới lên chiếc cốc sẽ làm nó trở nên uy nghiêm, trong khi chụp từ trên xuống sẽ nhấn mạnh vào mặt phẳng và sự sắp đặt. Bạn cần quyết định rõ: bạn muốn người xem cảm nhận về kích thước, về chất liệu, hay về không gian xung quanh vật thể? Mỗi lựa chọn góc độ đều là một quyết định biên tập, loại bỏ những yếu tố gây nhiễu để tập trung vào thông điệp cốt lõi.

Thiết lập nhịp kể trong khung hình

Ngay cả với một tĩnh vật đơn lẻ, vẫn tồn tại nhịp điệu thị giác. Nhịp này được tạo ra bởi sự tương phản giữa các khu vực sáng và tối, giữa đường nét thẳng và cong, hoặc giữa khoảng trống và khối lượng. Khi chụp chiếc cốc nước, hãy để một phần lớn khung hình là khoảng trống (negative space) để tạo cảm giác cô đơn hoặc tĩnh lặng. Ngược lại, nếu bạn muốn tạo cảm giác bận rộn, hãy đặt chiếc cốc gần các vật thể khác như bút, sách, tạo thành một cụm khối lượng chặt chẽ. Việc kiểm soát nhịp kể giúp bức ảnh không bị “chết” hay thiếu chiều sâu. Hãy thử di chuyển máy ảnh theo trục ngang để thay đổi tỷ lệ giữa vật thể và nền. Một thay đổi nhỏ về vị trí có thể biến một bức ảnh tĩnh vật đơn điệu thành một tác phẩm có sức hút thị giác, nơi mắt người xem có đường đi và điểm dừng.

Bài thực hành: Ba góc nhìn cho một vật

Để rèn luyện khả năng này, hãy chọn một vật quen thuộc trong tầm tay, ví dụ là chiếc cốc nước. Bạn cần chụp ba bức ảnh liên tiếp với cùng một vật thể nhưng thay đổi hoàn toàn cách tiếp cận. Bức ảnh thứ nhất tập trung vào chi tiết bề mặt, như vệt nước hoặc vết xước. Bức ảnh thứ hai nhấn mạnh vào ánh sáng xuyên qua vật thể, tạo hiệu ứng trong suốt hoặc bóng đổ. Bức ảnh thứ ba đặt vật thể trong một bối cảnh rộng hơn, thể hiện mối quan hệ của nó với không gian xung quanh. Sau khi cuộn film được tráng và scan hoặc in contact sheet, hãy xem lại ba bức ảnh trên màn hình lớn hoặc bản in và tự hỏi: bức nào truyền tải cảm xúc mạnh nhất? Bức nào có ý đồ thị giác rõ ràng nhất? Việc so sánh và phản biện chính mình là bước quan trọng để nâng cao khả năng biên tập ảnh. Hãy ghi chú lại những gì bạn đã thấy và những gì bạn đã bỏ lỡ. Quá trình này sẽ giúp bạn xây dựng một hệ thống tư duy thị giác vững chắc, nơi mỗi quyết định chụp ảnh đều có cơ sở và mục đích rõ ràng.

Việc nhìn thấy câu chuyện trong vật quen không phải là kỹ năng bẩm sinh, mà là kết quả của sự quan sát có chủ đích và luyện tập đều đặn. Khi bạn bắt đầu tôn trọng những chi tiết nhỏ như vệt nước, vết xước hay nếp gấp, bạn đang thực sự đối thoại với thế giới xung quanh. Hãy kiên trì với những bài tập nhỏ, vì chính sự tỉ mỉ trong việc quan sát sẽ mở ra những cánh cửa sáng tạo mới, biến những khoảnh khắc bình thường thành những tác phẩm ảnh film giàu sức sống và cảm xúc.

Bài thực hành quan sát đồ vật

  • Chọn một vật có dấu sử dụng thay vì vật hoàn hảo.
  • Chụp dưới ba hướng sáng khác nhau trong ngày.
  • Giữ một khung rộng để cho biết bối cảnh của vật.
  • Chọn ảnh cuối dựa trên câu chuyện, không chỉ độ sắc nét.

Tìm trên LIIQ Flash

Bạn đang tìm cuộn film nào?

Đã lưu để xem lại